Lá rơi đếm tuổi Gió buồn gọi mưa Ủ trong tim úa Chút hương tình xưa
Bâng khuâng kỷ niệm Trăng ngà ngậm sương Quạnh hiu hồn vắng Trăm năm còn thương!
CÓ MỘT NGÀY NHƯ THẾ …
Hơn bốn ngàn năm mới có một ngày Một ngày tháng Tư rạng ngời sử sách Nam Bắc hai miền mấy mươi năm xa cách Nước sông Gianh hòa nước mắt xuôi dòng Tháng Tư đây náo nức muôn lòng Người dân được sống trong tự do; đất nước hòa bình, độc lập Thành phố, nông thôn cờ hoa tràn ngập Con không còn xa cha, vợ không phải xa chồng Đã xa rồi thời nô lệ, ách tròng Hạnh phúc lung linh trong mắt cười ngấn nước Biết bao máu xương của những người đi trước Cho Tổ Quốc Việt Nam hôm nay rực rỡ trường tồn!