Chủ nhật 19/08/2018

NỘI DUNG CHÍNH

Chuyến xe buýt cuối tuần

Chuyến xe buýt cuối tuần

Chuyến xe buýt cuối tuần

Sau khi tự “ đầu độc” cái bao tử vốn không được khoẻ mạnh của mình bằng bữa sáng với nửa ly cà phê đen cùng hai muỗng đường cát, hắn vội vã ra bắt xe buýt về nhà. Không còn lựa chọn nào khác. Phần ăn ngày hôm qua của hắn đã giảm đến mức tối đa. Hắn đang cố gắng tăng cân. Nên đó là việc làm hết sức ngu ngốc. Song, hắn không thể làm khác. Trong túi hắn lúc này chỉ là khoản tiền bé mọn đủ cho hai chặng xe buýt từ chỗ trọ về nhà.


Những chuyến xe buýt cuối tuần bao giờ cũng đầy ứ người. Thật là may mắn khi hắn vẫn có thể tìm cho mình một chỗ gần cửa sau.Thật ra, nếu nói như vậy thì vô tình hắn đã “lăng-xê” cho ông(hay bà) thần may mắn ấy quá. Phải làm “ mặt dày” lên mấy phân  hắn mới xí  được chỗ đó. Hắn bước  lên xe liền sau một bà cụ từ trên xe bước xuống. Cái ghế trống ngay cửa sau xe sẽ không thuộc về hắn, nếu như hai cô gái, hắn đoán là bạn của nhau, không nhường qua nhường lại. Coi như làm phúc cho một trong hai cô gái ấy không cảm thấy khó xử, hắn liền sở hữu cái chỗ trống duy nhất ấy với chút áy náy mơ hồ. Thây kệ!
 Cạnh hắn, phía ngoài, là một cô gái. Hắn chỉ biết thế. Còn cô ta tên gì, làm gì, đẹp, xấu thế nào… nói chung là những gì thuộc về cô ta hắn không biết và cũng chẳng có nhu cầu muốn biết. Thật ra trước đây hắn vốn là tên rất thích giao tiếp và luôn quan tâm đến những người xung quanh. Điều này thật dễ hiểu: hầu như những ai được sinh ra và lớn lên trong cái không khí trong lành, thân thiện của làng quê đều mang trong mình những điểm tốt ấy. Thế nhưng hắn đã nhiều lần bị người khác dội nước lạnh vào mặt khi mang những điểm tốt này ra khỏi bờ tre, ruộng lúa nhà mình. Nếu phải viết ra ở đây thì thật mất thời gian cho tôi và cả bạn nữa. Chỉ biết là ở cái thành phố xô bồ này thì sự quan tâm, đôi khi chỉ là một câu chào hay nụ cười xã giao cũng là mối nghi hoặc lớn. Rất nhiều khả năng bạn bị người khác cho là có ý đồ không tốt. Phải mất một thời gian hắn mới quen với điều này. Giờ thì độ thờ ơ của hắn đã tăng lên đáng kể. Không biết là nên buồn hay vui. Thế nhưng hắn luôn trăn trở về điều đó: Cuộc sống này còn ý nghĩa gì nữa nếu ta cứ châm châm nhìn vào những gì thuộc về mình?
“Lê”. “  Mười chín”. “ Nhân văn”… Hoàn toàn không chú ý đến những câu trả lời cộc lốc của hắn, cô gái cứ liên tục bắt chuyện. Cảm thấy mình bị làm phiền quá mức, hắn định phán “ một câu xanh rờn” cho cô ta tịt giọng. Dù khá mệt mỏi, song, ly cà phê đen lúc sáng cũng đủ làm cho hắn tỉnh táo để nhận ra rằng thật là vô lí và bất công cho cô gái khi hắn thực hiện ý định của mình. Bất thình lình hắn như chạm lại cái phức hợp cảm xúc hắn trải qua cách đây 3 năm. Gọi  là phức hợp cảm xúc là chính xác nhất. Hắn chắc thế. Vì hắn hoàn toàn bất lực  khi cố tìm cho nó một cái tên chính xác hơn nữa. Nó là sự trộn lẫn giữa ngỡ ngàng, ngại ngùng, tức giận và nhiều, thật nhiều cung bậc cảm xúc khác nữa. Bất thình lình hắn thấy mình đang đi trong làng  đại học giữa một trưa đầy nắng. Ngược chiều với hắn là một thằng con trai đang lê từng buớc khó nhọc với một bên chân bị bó bột cùng cây nạng gỗ đang gõ lộc cộc xuống mặt đường. Cái cặp một bên vai của thằng đó có vẻ nặng nề với nó lúc này. Hắn nghĩ thế và bước nhanh về phía nó. “ Chân anh làm sao vậy? Cần tôi giúp gì không?”. Nó dừng bước, nhìn hắn một cách vô cảm, đúng hơn là hắn không biết cùng với ánh nhìn đó nó đang nghĩ gì. “ Cảm ơn. Có quen không mà hỏi. Cái laptop này cũ rồi nhen”. Nó vỗ vỗ bàn tay vào chiếc cặp, nhìn hắn lần nữa rồi lộc cộc buớc đi. Hắn như bị trời trồng dưới nắng, chợt nhận ra mình đang đứng ở một sân khấu khác, cần phải diễn cái vai khác, cái vai chân thành, hiền hậu nơi sân khấu cũ đã không còn hợp nữa rồi.
Đó là bài học đầu tiên khi hắn bước chân lên phố. Hắn không muốn học lại và càng không muốn dạy ai bài học đó. Vì thế hắn cố hít thật sâu, day sang cô gái với những lời lịch sự nhất có thể để nói. Song, hắn đã muộn, cô vội vàng đứng lên, nhường chỗ cho một ông già có đôi lông mày lưa thưa trắng  vừa lên xe.
“Xe này mấy ngàn vậy, cô?”
“Dạ, ba ngàn, ông”. Cô gái vừa ra sức bám vào thành ghế vừa mỉm cười.
“ Cô coi dùm tui coi, mắt mũi mù mờ quá, không biết tiền nào là tiền nào”
Ông già đưa xấp tiền về phía cô gái tốt bụng đã nhường chỗ cho ông
“ Ông trả tờ trăm này đi. Phải chi có tiền lẻ con đổi cho. Ông cất tiền kỹ, xe đông quá, coi chừng…”
 “Lần sau chuẩn bị tiền lẻ nghe ông già, ai thời gian đâu thối mấy tiền này”. Thằng tiếp viên cỡ tuổi hắn vừa đếm tiền vừa cằn nhằn
“Xe này có đi An Suơng không chú?”. Ông già hỏi khi nhận lại mớ  tiền   từ tay thằng tiếp viên.
“ Trời, có bảng sao không coi, bây giờ mới hỏi, có, nếu đi lộn xe cũng không nhận lại tiền đâu nhe ông già”. Thằng tiếp viên nhăn mày, liếc về phía cô gái. Cô gái vịn vào vai ông già. “ Chút tới An Sương con kêu ông cho”.
Xe đến trạm Sóng Thần thì xảy ra vụ va quẹt. Hắn nhận biết được điều đó sau cú chúi đầu ngoạn mục vào thành ghế. Đám con gái la oai óai.  Đám con trai lửng cửng thì cười hớn hở vì nhờ xe phanh đột ngột mà chúng có thể “va quẹt” một cách hợp lí vào những chỗ nhạy cảm nào đó của những cô gái nào đó mà chúng “ địa” từ lúc mới lên xe. “ Lũ mất dạy!”. Dù đã đạt đến mức thượng thừa cái    “ kỹ năng” không nghe không thấy không biết những gì không liên quan đến mình, song, hắn cũng không thể kiềm chế được cơn bực dọc. Dĩ nhiên, cái câu  cảm thán ấy chỉ có thể lướt nhay nháy ngang đầu hắn như một ánh chớp mùa đông, chứ không có cơ hội thoát ra ngoài qua cửa miệng. Vì hắn lí trí đến mức có thể hình dung được tình trạng tồi tệ mình có thể lâm vào sau đó.
Dưới đường, bên lề phải, một cô gái ăn mặc đúng “mót” đang săm soi chiếc xe đời mới bóng loáng.
“ Bắt nó đền đi anh, xe trầy hết rồi”. Cô gái rời mắt khỏi chiếc xe, hướng về chàng trai đang dùng mủ bảo hiểm  đập vào thân xe buýt, vừa đập vừa văng tục.
“Không có gì lớn hết, đi đi cha ơi. Công an lại phiền phức lắm”. Thằng tiếp viên nói qua cửa sổ cạnh hắn.
Cô gái nghe thế, nổi điên, cũng văng tục. “ Má mày đây hay gì mà không có gì? Anh, anh chặng đầu xe nó lại , bắt nó đền”.
Mọi người trên xe nhốn nháo. “ Chạy đi bác tài ơi, nóng nực quá”. “ Không chết là may lắm rồi à”. “ Ông này chạy vậy là chậm lắm rồi đó”. Hắn bắt đầu muốn ói. Tiếng bàn tán. Tiếng chửi bới. Tiếng động cơ hàng mấy chục chiếc xe đang xếp hàng phía sau. Mùi người.  Mùi xăng dầu. Mùi của hàng trăm thứ tạp nham khác.
Chuẩn bị kẹt xe rồi. Hắn móc di động, tìm số đường dây nóng của chương trình “Thông tin giao thông” trên đài phát thanh X., nhấn nút có biểu tượng màu xanh trên bàn phím. “ Có một mình mình kẹt ở đây thôi đâu. Có khi còn bị đập vì bị nghi là phản ánh gì đó”. Nghĩ thế, hắn nhấn nút cắt cuộc gọi khi đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc  “ chương trình thông tin giao thông xin nghe”.  Hắn mở khoá cặp, tìm tép chew-gum. “ Phải nhờ đến nó thôi, kẹt xe rồi”
Mọi người vẫn nhốn nháo. Tài xế và thằng tiếp viên vẫn khoá chặt cửa xe. Đôi trai gái trẻ, ăn mặc sành điệu vẫn không ngừng chửi bới. Xe cộ đỗ về mỗi lúc một đông hơn.
“ Dạ, đúng rồi chị. Tại nhà thờ Z. Có vụ va quẹt nhỏ. Bất đồng trong cách giải quyết. Nên bị ùn nhẹ. Vẫn chưa thấy cảnh sát giao thông. Có nguy cơ tắt đường chị ạ. Dạ, dạ…”
Mọi sự chú ý trên xe đều dồn về phía cô gái đã “làm phiền” hắn lúc nãy.
“ Phải thông báo cho người ta biết, để người ta còn tìm cách điều tiết giao thông nữa chứ…” Cô gái nói, tỉnh queo.
Hắn thấy hắn hèn.
Vụ va quẹt được giải quyết một cách nhanh gọn sau khi mấy tay cảnh sát giao thông xuất hiện. Chiếc xe lại lưu thông bình thường. Tài xế mở đài FM đúng vào những phút cuối của “ chương trình thông tin giao thông buổi trưa”. Cô MC hào hứng thông báo tên và số điện thoại của vị thính giả may mắn nhất đã nhiệt tình tham vào chương trình trưa hôm ấy. “ Xin cảm ơn và xin chúc mừng nữ thính giả tên K.,  chủ nhân của số điện thoại 0909123XXX, phản ánh về vụ kẹt xe ở trạm Sóng Thần, đã may mắn trong đợt quay số ngẫu nhiên của tổng đài chúng tôi vào buổi trưa hôm nay. Bạn đã nhận được phần quà là thẻ nạp với mệnh giá năm trăm ngàn đồng vào tải khoản số  điện thoại vừa nêu”.
Hắn quay lại thì cô gái “nhiệt tình và may mắn” (lời của cô MC) đã không còn đứng bên cạnh ông già nữa.
Xe thong dong về bến.
***
Trưa hôm đó, tại bến xe An Sương có một đám đông vây quanh một ông già có đôi lông mày lưa thưa trắng. Họ bàn tán xôn xao. Người thì trù ẻo, chửi rủa cái đứa đã cúi xuống và nhặt chiếc khẩu trang của nó đã vô tình( hay cố ý) rơi trên giỏ xách của ông già. Họ quả quyết rằng chính nó là kẻ đã lấy luôn mớ tiền của ông. “ Sao bác không coi tiền liền sau khi nó cuối xuống?”. “ Lúc đó Qua đâu có nghĩ nó lấy của Qua. Nó tử tế lắm, còn nhường ghế và chỉ đường cho Qua nữa mà”….Ngược lại, cũng có người cho là ông già dựng chuyện để xin tiền mọi người. “ cái trò này cũ lắm rồi, tui đi “xe bích” mòn đít rồi nên gặp quài”…
Hắn thì tin ông già không dựng chuyện. Ngặt một nỗi, trong túi chỉ còn đúng khoản tiền cho chặng xe buýt cuối cùng.
Những chuyến xe buýt cuối tuần đầy ứ người nặng nề xuất bến, nặng nề đi qua đám đông và câu chuyện  của ông già có đôi lông mày lưa thưa trắng.
Và hắn cũng thế.

Lê Minh Tú

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

THĂM DÒ Ý KIẾN

Đánh giá của bạn về Website này?

Tuyệt vời

Tốt

Trung bình

Không có gì để nói

Rất xấu

THỐNG KÊ

Đang truy cậpĐang truy cập : 67


Hôm nayHôm nay : 148

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 12499

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 582122