Chủ nhật 19/04/2026

NỘI DUNG CHÍNH

Truyện ngắn NGÔI SAO ĐỒNG


                    Trần Nhã My
 
     Rừng Lò Gò vào mùa mưa, nước con suối Đa Ha xanh trong róc rách chảy dưới những tán cây rậm rạp. Những người lính trẻ túc trực nơi chốt rừng như những thân cây lặng lẽ giữ đất, giữ trời. Quốc có đôi mắt sáng, trong veo như nước đầu nguồn. Tâm hồn anh gắn với rừng như máu thịt. Với anh, từng gốc cây, từng nắm đất rừng là một phần của Tổ quốc. Anh thường hay đứng lặng hàng giờ để nghe tiếng rừng thở. Có khi anh còn dang tay ôm thân cây rừng như thể anh và cây truyền linh khí cho nhau.
     Mừng cũng mê rừng, nhưng theo cách của một đứa trẻ mê cổ tích. Có lần Mừng hỏi:
     - Anh Quốc, rừng có ngủ không?
     Anh Quốc cười khẽ:
     - Rừng không ngủ, rừng canh cho ta ngủ thôi.
     Quốc là đồn phó đồn biên phòng, phụ trách chốt Cầu Khỉ. Anh đến với rừng trước Mừng mấy năm nên anh thông tường và tất nhiên có kỹ năng sống ở rừng nhiều hơn Mừng. Mừng ham tìm hiểu nên mỗi ngày Mừng biết thêm một ít từ anh Quốc. Anh Quốc tận tình chỉ dẫn và ân cần giới thiệu từng loài cây, từng nhánh lá và muông thú. Có nhiều loài cây cho lá làm rau rất ngon nhưng thiệt lâu sống cùng rừng thì Mừng mới kể được đúng tên như lá búng, lá bứa, lá chùm mòi, lá cách, bí bái, săng máu… Còn các loại cây có dược tính tốt thì nhiều sao kể hết. Mà công nhận anh Quốc hay thiệt, Mùng không biết cây nào, hỏi anh Quốc đều biết.
Có lần, hai anh em dừng lại bên một cây có lá thon dài, trong lúc tuần tra. Thấy anh Quốc ngắt một chiếc lá, trầm ngâm thẫn thờ một lúc, Mừng lên tiếng:
     - Anh Quốc có tâm sự về lá trung quân à?
     Anh Quốc kể lại cho Mừng nghe về chiến dịch “Ánh sáng mùa hè xanh”. Hồi ấy những bạn trẻ đi thanh niên xung phong về biên giới nhân dịp gặp đoàn làm phim có giới thiệu lá trung quân, mọi người ồ lên và đi tìm lá. Họ thi nhau hái lá đem về phố để kể lại các câu chuyện về lá trung quân, họ viết thơ lên lá tặng cho nhau. Với sức sáng tạo của tuổi trẻ, họ còn thắt lá thành hình này hình nọ, con này con kia…
     Rồi anh Quốc xúc động đọc mấy câu thơ trong bài thơ “Gặp lá trung quân giữa rừng biên giới” của một cô thanh niên xung phong viết tặng anh, anh thuộc lòng tự khi nào.
từng chiếc lá cùng các anh vào trận đánh
giữa rừng khuya lòng ái quốc sáng lòa
hôm nay em về cúi đầu dưới lá
những chiếc vẫn xanh hóa huyền sử lâu rồi…
     Trong ánh nắng xế chiều, hai anh em vừa đi vừa kể những kỉ niệm gắn với rừng, với cây. Mừng đội mũ có ngôi sao bằng nhôm, còn anh Quốc có ngôi sao bằng đồng, ánh đỏ dưới nắng chiều. Mừng mê cái ngôi sao đó lắm. Mấy lần định đổi mà không biết lên tiếng như thế nào cho phải. Vì anh Quốc không chỉ là đồng đội, mà anh còn là cấp trên của mình. Làm sao có thể. Một hôm, anh Quốc cởi mũ ra, đưa cho Mừng:
     - Sao của anh bền lắm, giữ lấy mà soi đường.
     Mừng cảm động, nhận lấy và ra vẻ biết ơn.
     Đêm mưa rừng ào ào như thác đổ, lẫn trong tiếng gió là tiếng cây đổ. Cả một cụm cây rừng đổ rạp. Đó là chiêu trò của bọn tàn quân Pol Pot trộm gỗ quý. Chúng cưa 2/3 thân cây, chờ mưa gió ngả xuống, rồi trong đêm lặng lẽ kéo đi.
     Lần đó, bọn chúng có vũ khí. Khi bị phát hiện, chúng nổ súng. Một đồng đội của Mừng ngã xuống ngay. Viên đạn sượt qua, cắm vào đầu Mừng. Chiếc mũ trên đầu anh bật tung, văng xuống đất giữa cơn mưa rừng xối xả.
     Anh Quốc cùng một chiến sĩ nữa cõng Mừng, băng rừng trong đêm về bệnh viện huyện, rồi chuyển tiếp ra tỉnh. Não Mừng được đem hấp khử trùng, điều trị kịp thời, giữ được mạng. Tỉnh lại, Mừng hỏi ngay về cái mũ có ngôi sao mà anh Quốc đã tặng. Từ đó, dù trí nhớ và thần kinh Mừng như một vạt rừng bị lâm tặc cưa đổ, anh vẫn không quên nhắc đến ngôi sao ấy. Anh nâng niu, ấp iu nó như ôm Tổ quốc trong lòng.
     Mừng phục viên. Cưới vợ. Sinh được một đứa con trai. Cứ ngỡ đời Mừng đã an nhiên ở biên giới quê nhà, bên bờ Tây sông Vàm Cỏ đông. Nhưng vết thương cũ vẫn thi thoảng hành hạ. Đầu đau, ký ức nhòe mờ, có lúc tỉnh, có lúc mơ.
Mừng dắt con trai đi cắt cỏ cho bò. Cậu bé mười tuổi trượt chân xuống sông. Trong cơn hoảng loạn, đầu óc Mừng rối bời, anh cứ tưởng con biết bơi, cứ gọi, cứ vẫy, tưởng thấy con tự bơi được vào bờ rồi... Nhưng cậu bé đã ra đi, mãi mãi.
     Mừng đi lang thang, miệng gọi: “Anh Quốc ơi, trả con tui lại!” Cứ như anh tin rằng chỉ có anh Quốc, người đã cõng anh băng rừng cứu mạng anh năm ấy mới có thể trả lại điều quý nhất đời Mừng.
     Bao đêm thức trắng, lặng người, anh Quốc không biết làm sao để giúp người đồng đội của anh ngày nào đã rời quân ngũ, sống đời bình dị trở lại. Những khi nhìn thấy Mừng, ánh mắt hoang hoải, anh nghĩ, mình phải tìm cách.
     Anh Quốc tìm đến Đoàn Thanh niên địa phương, nhờ họ xin cho Mừng một đứa con nuôi. Đứa trẻ ấy đến bên Mừng như một phép màu. Mừng bỗng lại cười, lại đi chợ cùng vợ, lại làm đất trồng rau, trồng bắp.
     Thỉnh thoảng, anh Quốc ghé thăm. Họ ngồi trên bậc thềm cùng mấy món dân dã, nói chuyện rừng, chuyện chốt cũ, chuyện ngôi sao đồng năm xưa. Mừng không còn đòi con nữa. Mà có khi chỉ lặng lẽ nhìn anh Quốc, rồi gật đầu, như muốn bày tỏ lòng biết ơn.
     Ngôi sao bằng đồng năm xưa, vẫn được Mừng treo trang trọng trong nhà. Anh xem nó không chỉ vì đó là kỷ vật của tình đồng đội mà anh luôn nghĩ nó là vật từng che chở cho anh, là ánh sáng soi đường trong những tháng năm gian khó.
     Rừng Lò Gò mãi một màu xanh. Câu chuyện của họ chỉ còn trong ký ức những người còn sống. Nhưng giữa những tán rừng, giữa tiếng suối chảy, giữa những vì sao lặng lẽ trên mũ người lính, có một ngôi sao không bao giờ tắt.
 
                                                                                  Trần Nhã My
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

THĂM DÒ Ý KIẾN

Đánh giá của bạn về Website này?

Tuyệt vời

Tốt

Trung bình

Không có gì để nói

Rất xấu

THỐNG KÊ

Đang truy cậpĐang truy cập : 49


Hôm nayHôm nay : 7619

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 132267

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 14549567