Anh đứng giữa trùng khơi không phải để ngắm hoàng hôn hay lặng nghe sóng hát mà để giữ lấy từng nhịp thở của Tổ quốc giữ lấy từng gam màu của đất nước
Anh là chiến sĩ Trường Sa ngày dầm nắng, đêm nghe gió gọi cánh tay nâng lá cờ như nâng từng hy vọng rằng quê hương còn bình yên là bởi nơi đầu sóng đã vững vàng tim người lính
Anh yêu biển vì trong từng lớp sóng có bóng hình mẹ, hình làng, hình Tổ quốc mỗi bước tuần tra đều không mệt mỏi sau lưng là triệu ánh mắt nhân dân là những cánh thư từ đất liền như tiếng gọi thiêng liêng
Tự hào lắm làm người lính canh giữ trời Nam nơi mỗi hạt muối mặn hơn vì nước mắt nơi mỗi hạt cát nặng hơn vì trách nhiệm và nơi trái tim học cách vững vàng như ngọn hải đăng không bao giờ tắt.
TỪ BOONG TÀU NHÌN VỀ HƯỚNG NAM
Đêm lặng gió, bầu trời phủ đầy sao chúng tôi đứng trên boong tàu biển Đông mênh mông như một tấm gương khổng lồ
Anh lính hải quân vươn tay chỉ lên trời cao Nam Thập Tự bốn ngôi sao như hình chữ thập là ngọn cờ giữa bầu trời đêm anh bảo hãy kéo dài đường chéo ấy xuống chân sóng chính là nơi Trường Sa nhìn về đất mẹ
Tôi đứng lặng như ai đó vừa mở bản đồ thiêng liêng trên giấy là biển cả, trên sóng là lòng tin
Đêm ấy, sao gần như chạm vào má bàn tay anh rực sáng
Anh cười người lính biển đâu chỉ giữ súng chúng tôi còn biết giữ hướng giữa mịt mùng khơi dù không có bản đồ vẫn không lạc lối nhờ muôn vì tinh tú
Tôi mang theo kỷ niệm về đất liền giữa phố sáng đèn vẫn nhớ một đêm sao, một lời chỉ đường từ trái tim của người lính đảo.