Thứ tư 06/05/2026

NỘI DUNG CHÍNH

VƯƠN LÊN TẦM CAO MỚi

        Xuân Kim Bảo

Tây Ninh những ngày mùa xuân chớm bắt đầu, không khí dịu mát làm cho tâm hồn của mỗi người thêm an yên bởi vừa trải qua những việc ta cứ nghĩ khó mà vượt lên bởi trăm ngàn trăn trở…Ngoài trời ánh  nắng trải vàng trên những triền mía, rẫy mì liên kết với những cánh rừng cao su bạt ngàn đến tận chân trời xa tít, ta có cảm giác như màu xanh của rừng, của nương rẫy và mây trời hòa quyện vào là một. Ở một góc khác những cánh đồng lúa, những rừng tràm ngát hương… Gió từ hai dòng sông Vàm Cỏ thổi qua từng cánh đồng làm sóng lúa lao xao, những cành cây uốn lượn như lời chào của đất với trời đem lại luồng sinh khí mới.

Trước đây khi lấy ý kiến của Nhân dân về hợp nhất tỉnh Tây Ninh với Long An có người nói đùa “Đây là cuộc hôn phối lớn của hai miền Đông và Tây”. Long An với đặc trưng vùng sông nước, vốn mềm mại, phóng khoáng như nét cười duyên dáng của cô gái Miền Tây. Tây Ninh lại rắn rỏi, trầm tỉnh và vững vàng như dãy núi Bà Đen đứng canh giữa trời Nam. Giờ đây hai nữa ấy đã cùng hòa nhịp vào một bản hợp tấu lớn - Một khúc nhạc giao mùa của đất và người phương Nam. Những ngày này lòng người rộn rã niềm vui mới. Từ cửa khẩu quốc tế Mộc Bài, Bình Hiệp đến đến Cảng quốc tế Long An, từ phường Tân Ninh, đến phường Long An, từ núi Bà Đen đến cửa sông Soài Rạp… từng mái nhà, từng đường phố… nhịp sống đều vang lên một thanh âm đồng điệu - thanh âm của sự hội tụ, của một vùng đất đang mở ra trang sử mới sau ngày sáp nhập.
Sự kiện sáp nhập hai miền đất Tây Ninh và Long An - không chỉ là dấu mốc hành chính, mà là bản giao hưởng của ý Đảng và lòng dân, của khát vọng vươn lên từ hai vùng quê mang trong mình bản sắc riêng nhưng chung một nhịp đập phương Nam.
Một chủ trương muôn ngàn đồng thuận
Khi chủ trương sáp nhập được Trung ương thông qua, bước đầu không ít người ngỡ ngàng, băn khoăn: liệu những địa danh xưa đã được lịch sử ghi danh có bị chìm vào quên lãng? Những khác biệt về địa hình, tập quán, con người… có làm khó cho bước đi chung? Nhưng chỉ sau vài tháng, trên khắp các nẻo đường, từ miền biên giới Tân Biên xa xôi hùng vĩ, từ vùng Đồng Tháp Mười mênh mông đến vùng cửa sông ra biển ta đã thấy những sắc cờ rợp trời trong những ngày Đại hội Đại biểu Đảng bộ  tỉnh. Những nụ cười thân quen rạng rỡ giữa những con người trước đây chỉ biết nhau qua bản đồ hành chính nay tay bắt, mặt mừng hứa hẹn một sức mạnh mới để cùng nhau hợp sức xây dựng quê hương mới giàu mạnh cùng xu thế chuyển mình của đất nước.
Đảng bộ và Nhân dân Tây Ninh giờ đây đồng lòng chung sức. Những Đảng bộ, Chi bộ cơ sở… giờ đông vui hơn, rộn ràng hơn; tiếng nói của đảng viên, của Nhân dân đều chung một nhịp: “Sáp nhập để mạnh hơn, để vươn cao hơn, để nối dài những giấc mơ Nam Bộ”.
         Tinh thần ấy được thể hiện rõ trong Nghị quyết Đại hội Đảng bộ tỉnh Tây Ninh lần thứ I, nhiệm kỳ 2025–2030: “Phát huy thế mạnh tổng hợp của vùng đất mới sau sáp nhập, đoàn kết, sáng tạo, phát triển bền vững - xây dựng Tây Ninh trở thành trung tâm kinh tế, văn hóa và sáng tạo năng động của Nam Bộ”.
Những dòng chữ trên Nghị quyết tưởng khô khan ấy nhưng khi qua trái tim người nghệ sĩ, bỗng trở nên thi vị. Đó là tiếng máy reo trong mùa gặt, là hơi thở của những công trình mới mọc lên bên những cánh đồng cũ, là nụ cười của người công nhân trong nhà máy vừa cắt băng khánh thành.
Hợp dòng - nối mạch
Hợp nhất hai tỉnh không chỉ đơn giản là gộp những đường ranh giới hành chính, mà là hợp nhất những dòng chảy của phát triển kinh tế, lịch sử, của văn hóa, của con người…Cuộc sáp nhập đã làm nên một Tây Ninh mới rộng hơn, gần hơn, bền chặt hơn.
Về với Tây Ninh hôm nay là về với một không gian mở, nơi những cung đường cao tốc nối liền những miền ký ức. Hạ tầng mới làm nên dáng hình mới: quốc lộ 22B được mở rộng, những dự án cầu bắc qua sông Vàm Cỏ Đông; Vàm Cỏ Tây, Cần Giuộc…như những dải lụa  mang theo bao khát vọng giao thương.
Đường biên giới Quốc gia xác định chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc sẽ tiếp tục yên bình, là cửa ngõ của hợp tác, của giao thương, chuyển những chuyến hàng của Việt Nam vươn mình cùng thị trường thế giới.
         Những tuyến dân cư mới, khu công nghiệp sinh thái, khu đô thị thông minh đang hình thành, tất cả đều hứa hẹn một Tây Ninh  mới vươn tầm khu vực Đông Nam Bộ. Nhưng trên tất cả, đó là hành trình của con người, hành trình tìm thấy nhau, hiểu nhau, cùng nhau xây dựng một miền đất tươi đẹp của tương lai.
Tây Ninh mang trên mình các khu di tích lịch sử cách mạng như Khu di tích Căn cứ Trung Ương cục miền Nam, Di tích lịch sử - văn hóa Căn cứ Dương Minh Châu, Căn Xứ ủy - Ủy ban Hành Chính kháng chiến Nam Bộ; Khu di tích lịch sử Bình Thành…là những chứng nhân hùng tráng của lịch sử cách mạng.
Những bước chân đầu tiên
Không thể phủ nhận, những ngày đầu còn lắm bỡ ngỡ. Nhiều cán bộ công tác xa nhà, nhiều người dân chưa quen cách gọi tên địa danh mới. Có người nửa đùa nửa thật: “Cái giấy tờ nào cũng đổi tên tỉnh, chắc cực dữ!”. Nhưng rồi, trong cái khó ấy lại nảy nở tinh thần sẻ chia, giúp nhau từng việc nhỏ. Cán bộ Long An quen việc đồng bằng, nay học cách leo núi, lên vùng biên; cán bộ Tây Ninh quen núi đồi, nay về vùng sông nước học làm du lịch sinh thái. Cái hay của người Nam Bộ là vậy: “Chân chất mà linh hoạt, giản dị mà thấu đáo”. Càng thử thách, càng gắn bó.
Hướng đến tầm cao mới.
Đại hội Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật tỉnh Tây Ninh chuẩn bị diễn ra trong quý I/2026, không khí rộn ràng chuẩn bị đón ngày hội lớn. Giới văn nghệ sĩ giờ đây như được tiếp thêm nguồn năng lượng mới, đều cùng hướng về một điểm chung: phản ánh cuộc sống, ca ngợi con người và khát vọng của vùng đất Tây Ninh mới và họ đã hiểu rằng, nhiệm vụ của người nghệ sĩ không chỉ là ngợi ca, mà còn là “dự báo tương lai -  đánh thức niềm tin - gieo niềm hy vọng” trong mỗi con người. Trong khoảnh khắc ấy chúng ta bỗng nghe như vang vọng đâu đây lời dạy của Bác Hồ: “Văn hóa soi đường cho quốc dân đi”.
Chiều muộn, mặt trời nghiêng bóng sau núi Bà Đen, ráng chiều nhuộm hồng dòng Vàm Cỏ, loang ra như tấm lụa đào phủ lên miền đất mới. Trong tiếng chuông chùa văng vẳng, trong điệu hò ai buông nhẹ bên dòng sông, người ta thấy lòng mình bình yên mà chan chứa tự hào.
Và có lẽ, ngọn núi Bà Đen kia vẫn mãi mãi sừng sững hiên ngang, lặng lẽ mà kiêu hãnh; đôi dòng Vàm Cỏ Đông - Vàm Cỏ Tây song hành từ biên giới Campuchia rồi hợp lưu tại xã Vàm Cỏ thành sông Vàm Cỏ, nơi có Miễu Ông Bần Quỳ như chứng nhân cho một khát vọng: “Vươn lên tầm cao mới” của đất và người Tây Ninh./.
 
 
 
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

THĂM DÒ Ý KIẾN

Đánh giá của bạn về Website này?

Tuyệt vời

Tốt

Trung bình

Không có gì để nói

Rất xấu

THỐNG KÊ

Đang truy cậpĐang truy cập : 17


Hôm nayHôm nay : 7590

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 45299

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 14692980