Thứ hai 21/09/2020

NỘI DUNG CHÍNH

Không chỉ là gió thoảng, mây bay...

Em cứ tưởng mình dửng dưng khi nói lời tạm biệt
Nhưng quay lưng mới biết lỡ làng rồi
Con sông đưa em về biền biệt sóng mồ côi
Lặng lẽ hạt mưa rót vào chiều tê buốt

Mai không có anh, em có quen dần lẻ bóng
Có quen dần con phố mỗi mình qua
Thương bằng lăng tím ngát trước hiên nhà
 Thương cánh mỏng chưa mùa thu đã rụng!

Thương nhiều lắm nhưng vẫn là không đủ
Không đủ để thứ tha, xin quên lãng để xa người
Anh đi rồi, gió ngừng thổi, lá ngừng rơi…
Sỏi đá sơ khai tìm nhau trong sợ hãi

Có thể một mai em ngoái đầu nhìn lại
Nhận ra mình khắc khoải nhớ vòng tay
Những ngày bên người, không chỉ là gió thoảng, mây bay…

Đặng Kim Thư

Theo TCVNLA Xuân 2016

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

THĂM DÒ Ý KIẾN

Đánh giá của bạn về Website này?

Tuyệt vời

Tốt

Trung bình

Không có gì để nói

Rất xấu

THỐNG KÊ

Đang truy cậpĐang truy cập : 4

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 3


Hôm nayHôm nay : 852

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 40398

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1907967