Thứ bảy 22/09/2018

NỘI DUNG CHÍNH

Đâu mảnh trời quê

Mùi thơm hoa cỏ mùa thơ dại,
Thơm nức lòng tôi…biết nói gì?
Có chuyến đò nào về dĩ vãng,
Cho tôi khăn gói quá giang đi.

Sầu đâu trắng nụ vô thường nở

Ngọn gió phù du thổi lộng về.

Bến cũ cắm sào thành bến hẹn

Cánh diều khép mở mảnh trời quê.

 


Bên hiên đồng ấu trưa hè muộn, 

Kẽo kẹt trầm phù tiếng mẹ ru.

Nhịp võng đong đưa hồn xứ sở,

Ấm  nồng tình nghĩa giáo khoa thư

 

Trường quê mái lá đầy thơm thảo,

Rộn tiếng đánh vần rậm tiếng chim.

Cô giáo thiên thần không phấn sáp,

Dịu dàng như mẹ, dễ gì quên…

 

Ôi chao mọi thứ mờ phai cả,

Chỉ mỗi lòng ta mãi thắm xanh.

Mơ một chuyến đò về quá khứ,

Nằm đây đầu gối cánh tay mình.

Trần Ngọc Hưởng

Theo TCVNLA 04/2014

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

THĂM DÒ Ý KIẾN

Đánh giá của bạn về Website này?

Tuyệt vời

Tốt

Trung bình

Không có gì để nói

Rất xấu

THỐNG KÊ

Đang truy cậpĐang truy cập : 8


Hôm nayHôm nay : 1220

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 14338

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 606552