Thứ sáu 18/09/2020

NỘI DUNG CHÍNH

CHỈ CÓ PHỐ VÀ TÔI

Những hàng cây trầm lặng dốc cái bóng xềnh xoàng cho mặt phố đẫm sương
Chiếc lá cố níu giữ cành cuối cùng cũng chìu lòng cơn gió khẽ
Loay xoay rơi, loay xoay trong mắt buồn người con gái trẻ
Dịu dàng giữa khoảnh khắc phồn hoa.

 

Thành phố quá già để còn nhớ đủ những ngỏ đời chật hẹp lướt qua
Ai có đủ tình yêu, đủ bồn chồn để nhận ra lớp bụi phủ dày mái ngói
Con bồ câu khập khễnh đôi cánh từ ngôi nhà cổ bay lên
Vút tầm cao để trốn khỏi khoảng trời ồn ào hối hả,
Nơi những bận bịu bấm lấy mặt người tinh quái
Lau sạch bình yên.

 

 

Cần hiểu lòng mình cũng nên trốn khỏi những suy nghĩ vụn vặt triền miên
Ngồi im và chờ giọt cà phê lịm đắng loãng tan vào cơ thể
Ai cũng cần có những phút giây một mình như thế
Để nhận ra dưới chân mình còn xót một chiếc lá bị xé đôi.

 

 

Nên tập cách chìa tay ra níu gió đang trôi
Cách hứng lấy những hạt nắng thật ngông rơi xuyên qua thành phố trong ngày mưa ướt mặt
Để kịp nhận ra những đổi thay là điều rất thật
Để quên mình còn đắm đuối giữa bồng bột và vô tâm,
Tuổi trẻ tôi và anh là những vấp váp sóng ngầm
Va chạm vào mảnh tình yêu đang hồi còn khờ khệch.

 

 

Sáng nay, thành phố cuối mặt xuống dòng sông soi lại bóng của mình
Thấy trong veo một giọt sương muộn rơi trên nụ cười của phố
Có thể một lúc nào đó anh cũng giống như tôi thật bỡ ngỡ
Ngồi một mình đặt tên cho phố cho riêng mình về những đổi thay...

 

Ý AN

Theo TCVNLA 04/2014

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

THĂM DÒ Ý KIẾN

Đánh giá của bạn về Website này?

Tuyệt vời

Tốt

Trung bình

Không có gì để nói

Rất xấu

THỐNG KÊ

Đang truy cậpĐang truy cập : 12

Máy chủ tìm kiếm : 9

Khách viếng thăm : 3


Hôm nayHôm nay : 2929

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 36665

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1904234