Thứ hai 19/11/2018

NỘI DUNG CHÍNH

Trò chơi

Tôi tự xây cho mình những nấm mộ
như chiếc bát tuổi thơ giàn giụa cỏ xanh
gió khóc trên đầu lưỡi
con chim lợn mổ xác thu tê lạnh ngoài đồng

Người già quê tôi hay nghĩ về cỏ
về ngôi mộ nào vừa đắp hôm qua
đôi mắt người già đục như sông làng, nhưng ẩn chứa nỗi bình yên
trú ngụ
Tôi muốn thả chiếc thuyền nỗi nhớ
nhìn lũ trẻ cười
nhảy vạ vào sông

Đàn trâu mùa hè
ngủ quên chiều lạnh
tôi ngủ quên trong vòng tay nuông chiều kỷ niệm
hư ảo giữa cánh đồng

Để đâu còn nhớ
lần giấc mơ tôi ngủ trong đôi - mắt - nước - sông - kia
ký ức mình nói bằng giọng cỏ

Qua từng nấm mộ
tháng bảy còn
chiếc bát tuổi thơ?

Võ Mạnh Hảo

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

THĂM DÒ Ý KIẾN

Đánh giá của bạn về Website này?

Tuyệt vời

Tốt

Trung bình

Không có gì để nói

Rất xấu

THỐNG KÊ

Đang truy cậpĐang truy cập : 9


Hôm nayHôm nay : 171

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 23615

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 689575