Thứ bảy 15/06/2024

NỘI DUNG CHÍNH

Ca cổ - Đức Huệ chút tình quê

Tác giả: Nguyễn Văn Bớt


 Lý son sắt 
Ơi nhớ thương quê mình
Nơi mảnh đất Đông Thành
Bên sông Vàm năm xưa
Trên Bến phà tiễn đưa
Nay bóng ai trở lại
Đức Huệ ơi chứa chan tâm tình
Làm sao quên tiếng giã bàng
Nhịp chày đôi dưới trăng nhặt khoan
Dù cho tháng năm qua dần
Mà tình quê…không phút giây mờ phai.
 
Vọng cổ 1.
Đức Huệ ơi, hai tiếng quê hương vẫn còn vang trong tâm tưởng.Với bao chiến tích liệt oanh làm chói rạng đất anh …hùng.
Người với đất thủy chung sau trước khôn cùng.
Nơi tôi được sinh ra trời Pa -Thu còn mịt mù  khói lửa, kinh Hội Đồng Sầm quê ngoại hóa tro than---.
Đất quặn căm hờn, người nén đau thương, máu thắm đỏ hoàng hôn Bình Thành - Mỹ Quý. Vững chãi can trường giữa bão đạn mưa bom, viết tiếp trang sử vàng trên miền quê biên giới.
 
Tiếp câu 2.
Về Giồng Dinh nơi tướng Nguyễn Bình từng vung kiếm thép, khí thế oai phong làm khiếp vía quân…  thù. 
Cho đồng Mỹ Thạnh Tây không còn khói lửa mịt mù .
Nhớ bóng tre Ba Làng - Gò Cát, nhớ bóng mẹ tảo tần nhổ cỏ cắt đưng---.
Cong vòng đòn gánh còm lưng
Hai đầu mẹ gánh đồng bưng Tháp Mười
Để chiều Mỹ Thạnh Đông nay xanh vườn bông thiên lí, như muốn tâm tình cho cả quê hương.
 
Nối lối
Dù cho xa cách quê hương
Trong tôi vẫn mãi nhớ thương Bình Hòa
Ngày đi bịn rịn quê nhà
Nay cầu Đức Huệ thay phà đón đưa.
 
Câu 5
Vọng cổ:
Bình Hòa Nam ơi còn đây dấu chân người chiến sĩ Miền Đông năm ấy, bên bờ Vàm Cỏ Đông bông lục bình vẫn tím như muốn cùng ai san sẻ phút tâm….tình.
Bên hàng dừa nước đong đưa còn in mãi bóng hình.
Bóng dáng quê hương nay nhiều thay đổi, Đức Huệ - Đức Hòa giờ đã  nối nhịp bờ vui… Biên giới Mỹ Bình ngày ấy xa xôi, nay gần lắm đâu gì cách trở. Bờ mù u năm xưa dẫu không còn nữa nhưng người ra đi vẫn nhớ  lối quay về.
 
Câu 6.
Lý  Năm Căn.
Về thăm căn cứ còn đây
Bình Hòa Hưng nơi chiến công xưa.
Thương mãi lũy tre quê hương
Chở che đoàn quân đánh giặc 
Giờ đây rẫy khóm tràm xanh
Vườn bông  thiên lý thoảng hương
Rẫy bắp rờn xanh lấp hố bom thù…
(Về vọng cổ) Đồng bưng xưa nay đồng chanh bông trắng, hòa quyện hương quê sâu lắng tình đời---.
Dù cho xa cách quê hương
Trong tôi nhớ mãi Rạch Mương - Bình Hòa
Xưa đi bịn rịn quê nhà
Nay về Đức Huệ thêm  đậm đà tình cố hương.
             ..................................

Nguyễn Văn Bớt

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

THĂM DÒ Ý KIẾN

Đánh giá của bạn về Website này?

Tuyệt vời

Tốt

Trung bình

Không có gì để nói

Rất xấu

THỐNG KÊ

Đang truy cậpĐang truy cập : 53

Máy chủ tìm kiếm : 8

Khách viếng thăm : 45


Hôm nayHôm nay : 7752

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 186857

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 9308549