Thứ tư - 09/07/2025 04:58
Bài ca cổ BÔNG Ô MÔI
Tác giả: Mộc Tùng
Nói lối
Từ thuở ông cha ta đi khai hoang, vỡ đất
Mang theo cả tấm lòng chân thật yêu thương
Những cánh tay bên nhau, chân nhịp bước, mở đường
Từng nhát cuốc, nhát len, khơi dòng nước từng con kênh, con rạch…
Vọng cổ:
1/ Những khu rừng âm u – hoang vu, nay trở thành vùng đất mới, thoả mãn những khát khao bao người mong đợi. Sau những tháng ngày gian lao vất vả, cùng ngồi bên nhau nhấp ngụm trà ngon ngắm nắng mai….hồng.
Cửu Long ơi mảnh đất chín con rồng. Đã lớn lên từng ngày theo hơi thở của một dân tộc hiền hoà yêu cuộc sống bình yên. Dù trải qua bao biến đổi cuộc đời làng quê em vẫn sáng ngời câu đạo lý, vẫn gắn bó bên nhau trong cuộc sống đời thường, bên những khu vườn trái cây ằn oai, bên những cánh đồng vàng bông lúa chín…
(dậm): Em yêu dòng nước Cửu Long, như yêu những giọt máu hồng tim em…
2/ Dòng nước Cửu Long ngọt ngào như dòng sữa mẹ chảy suốt theo dòng lịch sử, tưới mát mảnh đất miền Tây qua bao thế kỷ thăng trầm. Như những người mẹ nuôi con trong lặng lẽ âm thầm. Mặc bão tố phong ba, mặc dòng đời nghiệt ngã vẫn ôm con vào lòng cất tiếng hát ru…
Ầu ơ… Con ơi con bú cho no
Để mau khôn lớn còn lo học hành
Đời cha – mẹ dốt đã đành
Đời con phải học, để hiểu rành hai chữ nghĩa – nhân…
Nói lối
Ba em mất khi em vừa tròn 2 ngày 3 tháng tuổi. Mẹ thường nách em bên hông mỗi lần em đòi vú mẹ. Bà ngoại phải thay ba khi mẹ ra vườn tưới cây, nhổ cỏ.
Vọng cổ:
4/ Em đã lớn lên từ những ngày tháng đó trong vòng tay ôm ấp, yêu thương của một mái ấm gia… đình. Dù thiếu vắng người cha nhưng không thiếu vắng thâm tình. Mẹ đặt tên em là Bông Ô Môi để tưởng nhớ người chồng vắn số, cây ô môi cha trồng ngày trước bên hàng rào bông bục đã lớn lên từng tháng từng ngày theo nhịp thở thời gian… Trải qua bao mùa xuân – hạ - thu – đông, cây ô môi cũng kết trái đơm bông để trả ơn người.
5/ Bà ngoại em ngày càng già yếu, đã bỏ mẹ con em ra đi giữa một trưa buồn, từng chiếc lá mùa thu rơi ngập ven đường, như để chia sẻ nỗi buồn mất mác của một gia đình mẹ goá con côi… Có nỗi đau nào hơn nỗi đau của mẹ, ôm em vào lòng hai hàng nước mắt mẹ rơi… Ngoại bỏ mẹ con mình rồi…Nỗi đau từ một nhân đôi đời người…
6/ Năm bà ngoại mất em đang học lớp 3 trường làng cũng biết ít nhiều về nỗi đau của mẹ, nhưng không biết làm sao em chỉ âm thầm chia sẻ nỗi đau. Mỗi khi thấy mẹ buồn em ôm mẹ để mẹ vuốt ve, mỗi khi thấy mẹ khóc em lấy khăn lau nước mắt mẹ. Hai mẹ con sống bên nhau trong những tháng ngày buồn tẻ, mẹ phải gánh gồng lo toan để nuôi em ăn học cho bằng chúng bạn, bán từng trái ô môi, trái bí, trái bầu. Sáng nào mẹ cũng chải tóc cho em và cài bông ô môi lên mái tóc trước khi em cắp sách đến trường…
Bông Ô Môi – Bông Ô Môi
Nở, ít người ngắm vẫn không mời, không sao.
Luôn khiêm tốn nhưng tự hào
Bởi bông luôn giữ sắc màu Ô Môi…./.