Thứ ba 09/12/2025

NỘI DUNG CHÍNH

Bài ca cổ của Diệp Vàm Cỏ

Ca cổ TÂY NINH LÀ CỦA CHÚNG MÌNH
Tác giả: Diệp Vàm Cỏ
       
 
                                                   NÓI LỐI
Nam:      Xưa em bảo, dòng sông nầy là của quê em
               Đời tha thiết gọi tên Vàm Cỏ
Nữ:         Còn anh bảo, núi nầy chỉ quê anh mới có
               Đẹp vô cùng hai tiếng Bà Đen.
 
                                         LÝ SÔNG VÀM
Nam:      Nhưng nay Tây Ninh, là của chúng mình
               Nơi đây thân quen, núi Bà Đen
               Lại nhớ Láng Sen, bốn mùa ai cũng ngợi khen.
Nữ:        Cho ta thêm yêu, thêm nhớ nhung nhiều
               Nơi đây năm xưa nắng và mưa, cây cỏ lưa thưa
               Bởi giặc thù luôn bắn phá
 Nam:    Nay cây xanh tươi, ai cũng môi cười
               Khiến lòng người vui trọn niềm vui.
 Nữ:        Vàm Cỏ Đông ơi, son sắt trọn đời
               Giữa chúng mình nghĩa tình đậm sâu
               Khắp quê mình ân tình bền lâu
               Sáp nhập rồi…  muôn đời về nhau.
 
                                            VỌNG CỔ
1. Nam:   Anh sẽ đưa em về thăm Lộc Ninh, Cầu Khởi. Cùng đến Long Hoa lòng nghe hồ hởi, vì những yêu thương đã thầm gởi trao… rồi.
Nữ:    Tây Ninh ơi, thêm xao xuyến bồi hồi!
          Đây núi Bà Đen, kia núi Đất, anh hãy theo em về Kiến Tường mình ra mắt mẹ cha (-)
Nam: Ơi quê hương mình giờ chẳng đâu xa, nơi ấy Tân Hòa về qua Thuận Mỹ. Rồi cũng sẽ là tri kỷ tri âm, từ những xa xăm thành ngàn năm gắn bó.
 
2. Nữ:     Quê ta đó Bến Cầu, Bến Lức
               Những vườn cây thơm phức mùi hương
                    Và đây bánh tráng phơi sương
               Đi đâu cũng nhớ, cũng thương Trảng… Bàng.
Nam:     Còn anh, lại mê sao những rẫy bạc đồng vàng.
               Xưa nước nổi, cây lúa trời cũng nổi, nay quê  mình tăng vụ chẳng lo chi (-).
Nữ:  Nhưng lòng người thì luôn trăn trở nghĩ suy, muốn giàu đẹp phải vững bền thêm công thương nghiệp. Tây Ninh ơi muôn người đang bước tiếp, cho quê mình luôn rạng rỡ đất miền Đông.
 
                                      LÝ CÁI MƠN
Nam:      Trời Tây Ninh, trời quê ta đó
               Dẫu có xa nhau, bao mùa nắng mưa đã qua
Nữ:         Để hôm nay tình ta mãi thiết tha mặn nồng
                Dòng sông xưa những bờ bến quen
Nam:      Nay của anh và em
               Chúng ta cùng… chung một dòng sông.
 
                                            VỌNG CỔ
5. Nữ: Anh ơi mình sẽ về nhau dù bao cách trở! Như cánh hoa xưa dù trăm nắng ngàn mưa vẫn hồn nhiên đua nở, hạnh phúc là đây trong rực rỡ muôn… màu.
Nam: Tây Ninh ơi, tay vẫy tay chào!
          Đây tháp cổ Bình Thạnh ngàn năm rêu phủ, đây miễu Ông bần quì vẫn chốn cũ bến sông xưa (-).
Nữ:   Căn cứ Bình Thành anh đã về chưa? Khu di tích chứa chan bao kỷ niệm. Xa Mát, Lò Gò hoa bằng lăng vẫn tím, vẫn mênh mông vườn sinh thái quê mình.
 
LÝ TRĂNG SOI
          Nam:          Ơi dòng sông Vàm Cỏ Đông quê mình
                             Chảy về muôn nơi chứa chan bao tình
                             Đẹp sao sắc hoa lục bình
          Nữ:             Đêm từng đêm
                             Vầng trăng lấp lánh với ánh sao khuya
                             Dòng sông đẹp quá người ơi
                             Sông muôn đời sông vẫn đầy vơi.
                                       
6.  Nam:   Vẫn nhớ trong tôi rừng cao su Gò Dầu, Thạnh Đức, với Mộc Hóa, Tân Tây thơm ngát hương tràm (-).
Nữ:    Xưa sông núi là của riêng ta đó, em và anh mỗi đứa một quê hương.
Nam:                   Nhưng nay chung một tầm nhìn
Nam & Nữ:      Tây Ninh là của chúng mình ai ơi!./.
         
         
 
 
 
Từ khóa: tây ninh
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

THĂM DÒ Ý KIẾN

Đánh giá của bạn về Website này?

Tuyệt vời

Tốt

Trung bình

Không có gì để nói

Rất xấu

THỐNG KÊ

Đang truy cậpĐang truy cập : 47


Hôm nayHôm nay : 6577

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 73640

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 13529516