Chủ nhật 14/04/2024

NỘI DUNG CHÍNH

Truyện ngắn - Muộn màng

Truyện ngắn - MUỘN MÀNG
Tuyết Mai
Mưa đêm rả rích. Lam ôm gối trăn qua trở lại, nhắm mắt đếm số đến mấy ngàn mà vẫn không sao ngủ được. Tiếng sấm kèm tia chớp thi thoảng ầm vang lóe sáng rồi chìm trong màn đen. Từng cơn gió rít qua mái nhà len vào lòng Lam từng cơn rét lạnh. Ký ức tưởng đã nguôi ngoai bởi những vất vả lo toan hàng ngày bất chợt ùa về dù Lam không muốn nhớ. Lam muốn quên hết quá khứ, những kỷ niệm ngọt ngào, những khổ đau tột cùng… giờ chẳng còn ý nghĩa gì với Lam. Lam như kẻ đứng ngoài vòng tục lụy nhìn chính bản thân mình đang trầm luân trong hỷ nộ ái ố cuộc đời. Chẳng làm gì khác được vì trên vai Lam còn gánh nặng yêu thương. Nhìn bốn đứa con xinh xắn đang yên giấc ngủ say, trái tim Lam chợt ngọt mềm như có dòng mật ấm chảy qua. Lam nhớ lại lời nói nghẹn ngào, ánh mắt đau khổ tuyệt vọng của Huy lúc ban chiều …nước mắt lại ứa ra, lòng lại đau quặn thắt. Đã lâu lắm rồi phải không Huy? Một ngàn tám trăm năm mươi ngày mình xa nhau. Lam úp mặt vào gối giấu tiếng nấc nghẹn. Thôi, cứ khóc cho cạn nước mắt lần này rồi sẽ không bao giờ nhìn ngoái lại. Anh đã tàn nhẫn với mẹ con em như thế thì còn tìm đến để làm gì. Sự tĩnh lặng trong em giờ không còn nữa. Em phải sống sao đây trong tháng ngày sắp tới…Lam khẽ nghiêng đầu đưa tay vuốt lọn tóc ướt đầm nước mắt. Tóc em còn xanh ắm, mượt mà lắm. Ngày mai là ngày em tròn ba mươi tuổi anh có nhớ không Huy?
... Mới năm năm thôi mà Lam cứ ngỡ là tháng ngày nào xa lắc. Đắm mình trong hạnh phúc ngọt thơm Lam đâu hay tất cả chỉ là ảo mộng thoáng qua. Cuộc sống của gia đình Lam khi ấy giống như ở thiên đường. Huy, chồng Lam cũng là người yêu của Lam trong những năm đại học, rất đỗi hiền lành và hết mực yêu thương Lam. Cha mẹ chồng có bốn người con, hai trai hai gái. Người anh cả đã mất khi chưa tròn hai mươi tuổi, hai chị gái đã lấy chồng, Huy là con trai duy nhất và đây chính nguyên nhân khiến hạnh phúc không còn mỉm cười với Lam nữa.
Sau ngày cưới, Lam về sống chung với cha mẹ chồng. Gia đình Huy vốn giàu có nên khi về làm dâu Lam không phải lo nghĩ gì đến chuyện cơm áo gạo tiền. Huy đi làm ở thị xã cách nhà mười cây số. Lam dạy học trong ngôi trường cách nhà hơn năm trăm mét. Vào giữa học kỳ một năm dạy thứ hai Lam phải xin nghỉ dạy không hưởng lương vì cha mẹ chồng e ngại việc đi lại đứng lớp ảnh hưởng đến cái thai trong bụng Lam. Niềm vui ngỡ tràn đầy khi hai bé gái Hạnh Dung, Thảo Dung chào đời. Ông bà nội vui như tết lần đầu có hai cháu nội gái xinh xắn và quấn bám ông bà. Hai năm sau cha mẹ chồng giục Lam sinh thêm đứa nữa.
- Hai bé còn nhỏ, vả lại vợ chồng con đủ tiêu chuẩn hai đứa rồi. Con đã đặt vòng kế hoạch sau khi sinh. Con nghĩ con trai con gái gì cũng được, nhiều cháu ba mẹ vất vả vì tụi con bận bịu không phụ giúp nhiều cho ba mẹ.
Ông bà nặng mặt khi nghe Lam trả lời. Sau đó một tuần, Huy buộc Lam đến bệnh viện lây vòng ra.
-Tiền bạc sữa tã có ba mẹ lo, em cứ sinh con cho anh là được. Cắt thi đua, không nâng bậc lương thì nhằm nhò gì, em nghỉ luôn ở nhà chăm con, phụ việc nhà cũng tốt.
Đó là lần xích mích đúng nghĩa đầu tiên giữa hai vợ chồng. Lam mơ hồ nhận ra một cái gì đó ở Huy khiến Lam hụt hẫng và thất vọng. Lam trầm tư và ít nói ít cười hơn trước. Huy cứ vô tư không biết không hay vợ có nỗi niềm. Sau bao ngày đắn đo cân nhắc, Lam mang thai lần nữa. Lam tự an ủi: dù sao mình cũng không cực khổ lắm; áo quần sữa bột có ông bà phụ cho, đi dạy có ông bà trông nom hộ. Tuổi trẻ vốn hồn nhiên và vô tư, Lam chẳng suy nghĩ gì thêm mà còn thấy vui khi thấy cha mẹ chồng chăm chút cho Huy nào thuốc nam thuốc bắc, cật heo cá ngựa. Cái thai trong bụng ngày một lớn. Cha mẹ chồng ngày nào cũng nựng nịu hai Dung bằng mấy câu Lam thuộc nằm lòng:
- Cháu cưng cháu ngoan sắp có em trai rồi nhé, bớt nhõng nhẽo đi. Chà chà, thằng cu chắc cũng tròn vo kháu khỉnh như thế này này…
Cha chồng cho dọn khoảng sân trồng cỏ mềm “cho cháu nội đích tôn của tui đá banh”; bà nội đi sắm một lô quần áo bé trai “cháu nội trai đầu tiên phải mặc quần áo mới tinh”…
Suốt ngày ông bà luôn nói về “thằng bé” sắp sinh và buộc Lam kiêng kỵ nhiều điều: thèm món gì phải ăn cho thỏa (sợ thằng bé hay chảy nước miếng), không được ăn cơm bằng tô hay dĩa (sợ thằng bé có miệng quá rộng), không được ngồi trên đá (thằng bé sẽ lỳ lợm, khó dạy)…
Lam vui vẻ đón nhận sự quan tâm của cha mẹ chồng và cô cũng tin chắc đứa bé trong bụng nhất định là con trai. Hy vọng ắp đầy để thất vọng sâu sắc hơn. Cha mẹ chồng Lam sững người gặng hỏi cô y tá : “Cô có nhầm lẫn với ai không?” rồi lặng lẽ rời bệnh viện khi nghe được tin báo Lam sinh con gái.
Lam mang mặc cảm của kẻ có tội. Cô sợ hãi bất an khi nhìn thấy nỗi thất vọng hằn sâu trong mắt cha mẹ chồng. Lam thấy tôi nghiệp cho mình, cho đứa bé mới sinh. Nó không biết nỗi khổ tâm của mẹ cũng như sự ra đời không hề được mong đợi hay chào đón của nó. Lam chỉ biết khóc và tìm sự cảm thông an ủi của chồng. Nhưng từ hôm đón bé Xuân Dung về nhà, thái độ của Huy lạ lẫm hẳn đi. Hết giờ làm việc, anh rượu bia cùng bè bạn tới tối mịt mới về nhà. Chưa đầy tháng ở cử, Lam phải tự tay giặt giũ, cố gắng làm hết những công việc tránh nhờ vả cha mẹ chồng. Lam có tội tình gì đâu, bé Xuân Dung có tội tình gì đâu . Lam cũng muốn sinh con trai để đẹp lòng vừa ý cả nhà kia mà…
Do thời gian trong tháng khóc nhiều và buồn phiền lo lắng nên mắt Lam sưng mọng, mặt nặng như bị phù. Bé Xuân Dung tròn ba tháng tuổi, Lam bế con đến trường xin đi dạy trở lại. Lam không chịu nổi bầu không khí ngột ngạt, thái độ ghẻ lạnh của cha mẹ chồng và nhất là sự thờ ơ lạnh nhạt của Huy. Ngày thôi nôi của bé Xuân Dung, Huy về nhà thật muộn và say mèm. Đêm ấy Huy ép Lam phải sinh thêm cho gia đình một thằng cu tí.
- Nếu lỡ con gái nữa thì sao? Mình đã có ba đứa rồi, đứa nào cũng xinh đẹp ngoan ngoãn. Em phải nghỉ không lương, không chế độ, không được xét thi đua mấy năm nay rồi. Lỗi do em khi sinh con gái? Cha mẹ và anh đối xử với em như thế nào? Em quyết định rồi, không sinh thêm con nữa.
Cương quyết vậy nhưng lòng cô lại mềm như nước. Cô hy vọng đứa bé này sẽ là con trai để gia đình êm ấm hạnh phúc như xưa. Tất cả những chuyện trước đây lại tái diễn và Lam thấp thỏm hy vọng trong đợi chờ. Khi cái thai tròn năm tháng, Huy đưa Lam đến bệnh viện siêu âm. Khi nghe bác sĩ báo giới tính của thai nhi là con gái, Huy quay lưng bỏ đi như trốn chạy bỏ lại Lam đứng bơ vơ trong hành lang bệnh viện nghẹn ngào với bao tủi cực trong lòng. Hôm sau Huy đề nghị Lam phá bỏ cái thai. Với Lam thì giờ đây không còn là sự ngạc nhiện mà là nỗi kinh hoàng. Đến nước này thì Lam không chịu đựng được nữa. Huy tàn nhẫn đên không ngờ. Huy không hề nghĩ đến tính mệnh của vợ cùng con mình. Chuyện gì đến ắt phải đến; sự nhẫn tâm của chồng, thái độ ghẻ lạnh của cha mẹ chồng cộng hưởng nỗi khổ tâm giày vò đã đẩy Lam đến mức vỡ bờ: ly dị!
Lam như một ai khác lạ lẫm với bao cảm xúc đông cứng trong lòng. Sao hạnh phúc mỉm cưới với cô rồi chóng vánh quay mặt đi… Sao tình yêu nồng nàn, nghĩa vợ chồng đằm thắm lại dễ dàng bị ruồng bỏ đến vậy…
Lam dẫn ba đứa con, mang bụng bầu về nương nhờ cha mẹ ruột. Cô đi dạy, nhận may đồ gia công để có thêm thu nhập. Luật pháp bảo vệ để cho mẹ con cô không bị chia lìa. Ly dị được ba tháng, Lam nghe tin Huy cưới vợ. Người vợ này do cha mẹ anh chọn lựa, một cô gái tròn trĩnh, mông nở eo to đúng nghĩa… Mấy tuần sau Lam sinh con. Một bé trai bụ bẫm giống Huy như khuôn đúc. Quả số phận trêu đùa với mẹ con Lam.
Năm năm trôi qua. Bé Thảo Dung, Hạnh Dung học xong lớp ba, bé Xuân Dung vào lớp một, bé Hoàng vào lớp chồi mẫu giáo. Năm mẹ con sống trong căn hộ mua trả góp, thiếu trước hụt sau nhưng Lam kiên quyết không nhận trợ cấp của gia đình chồng. Nhọc nhằn, lo toan nhưng lòng Lam ấm lại khi nhìn các con ngày một lớn xinh xắn, ngoan ngoãn và hết mực yêu thương mẹ. Nghe đâu Huy cũng có ba con gái với người vợ sau. Lam thấy tội nghiệp cho người phụ nữ không quen biết đó.
… Lam lững thững dắt xe ra cổng trường. Học sinh đã về hết nên ngôi trường yên ắng đến lạ. Hoàng hôn rực rỡ với ráng đỏ phía cuối chân trời. Một người đàn ông đứng chắn ngang lối ra vào. Lam vịn xe đứng sững. Huy đứng đó rưng rưng nước mắt nghẹn ngào nhìn người dấu yêu một thưở. Lam gầy đi thật nhiều và xanh xao quá. Anh mấp máy môi mà nói chẳng nên lời: “Tha thứ cho anh Lam ơi. Anh đã sai mất rồi. Anh đáng tội. Trời trừng phạt anh nên anh mất em và các con…”
Huy khóc. Lam khóc. Chiều dần thẫm màu, giữa hai người chỉ có tiếng gió lao xao.

Tuyết Mai

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

THĂM DÒ Ý KIẾN

Đánh giá của bạn về Website này?

Tuyệt vời

Tốt

Trung bình

Không có gì để nói

Rất xấu

THỐNG KÊ

Đang truy cậpĐang truy cập : 32


Hôm nayHôm nay : 2321

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 136108

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 8594209