Thứ năm 03/09/2026

NỘI DUNG CHÍNH

CHUYỆN TÌNH ĐẸP NHƯ CỔ TÍCH CỦA NGƯỜI LÍNH TIỂU ĐOÀN 1 VÀ NGƯỜI VỢ CHƯA MỘT LẦN MẶC ÁO CƯỚI

CHUYỆN TÌNH ĐẸP NHƯ CỔ TÍCH CỦA NGƯỜI LÍNH TIỂU ĐOÀN 1 VÀ NGƯỜI VỢ CHƯA MỘT LẦN MẶC ÁO CƯỚI

CHUYỆN TÌNH ĐẸP NHƯ CỔ TÍCH CỦA NGƯỜI LÍNH TIỂU ĐOÀN 1 VÀ NGƯỜI VỢ CHƯA MỘT LẦN MẶC ÁO CƯỚI

         Giữa những ngày tháng 7/2026 đầy nắng, chiến dịch tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ tại Công viên Lê Thị Riêng (TP.HCM) đã mang về một phép màu làm rung động triệu trái tim. Dưới lớp đất sâuchiếc bóp cũ cùng mảnh giấy tên Huỳnh Văn Quên... Di vật ấy đã giúp hoàn thành lời hẹn thề thanh xuân của một người con gái bên sông Vàm tên Nguyễn Thị Lệ. Gần 60 năm trôi qua, bà Lệ đã sống một cuộc đời cô độc nhưng đáng tự hào, giữ trọn tấm lòng thủy chung với người chồng hứa hôn đã nằm lại nơi chiến trường xa.

       Bà Nguyễn Thị Lệ. Ảnh: Duy Bằng

      
        Mảnh tình quê bên dòng Vàm Cỏ Đông
       Nắng chiều đổ dài trên dòng Vàm Cỏ Đông, hắt thứ ánh sáng vàng vọt, quánh đặc như mật ong lên mái nhà tôn cũ ở xã Vàm Cỏ, tỉnh Tây Ninh. Giữa cái tĩnh lặng của một ngày hè, tiếng bước chân chầm chậm của bà Nguyễn Thị Lệ nghe nửa như thảnh thơi, nửa trĩu nặng nỗi buồn xa xăm. Xứ này sông dài cá lội, lòng người cũng vậy, một khi đã thương ai rồi là thương cả trái tim, dẫu có dời non lấp biển cũng chẳng đổi lòng. Bà Lệ chính là hiện thân của nghĩa tình son sắt đó.
        Suốt 58 năm qua bà sống một cuộc đời kỳ lạ. Chưa từng khoác lên mình chiếc áo cô dâu, cũng chưa bao giờ có tờ giấy hôn thú, vậy mà cứ mỗi mùa giỗ quải, mỗi dịp Tết nhứt, bà lại lui cui dưới bếp nhà họ Huỳnh, lo toan mâm cúng, như một người con dâu thực thụ. Người chồng hứa hôn của bà – anh lính giải phóng Huỳnh Văn Quên – đã nằm lại chiến trường từ mùa xuân Mậu Thân năm 1968. Trước khi vào chiến dịch, ông Quên đã hứa với bà:“Đánh xong trận này, tui về ra mắt ba má rồi cưới em”. Ông đã không trở về, nhưng bà Lệ vẫn giữ lời, giữ một cách trọn vẹn, vò võ suốt một đời người.
        Câu chuyện tình yêu của họ bắt đầu từ những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng bên sông Vàm Cỏ Đông thuộc huyện Tân Trụ, tỉnh Long An (nay là xã Vàm Cỏ, tỉnh Tây Ninh). Người thanh niên Huỳnh Văn Quên sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước, có đến 7 liệt sĩ và người chú là Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Huỳnh Văn Đảnh. Quên sớm tham gia vào lực lượng du kích địa phương, sau đó đứng trong hàng ngũ của Đại đội 2, Tiểu đoàn 1 Long An — đơn vị ba lần anh hùng.
        Cạnh nhà anh Quên có cô thiếu nữ Nguyễn Thị Lệ nết na, thùy mị. Những buổi ban đầu nhìn nhau ngượng ngùng, những lá thư tay được viết vội trên giấy học trò... Rồi những lá thư đi lại giữa hậu phương và tiền tuyến... Ban đầu chỉ là lời hỏi thăm sức khỏe, chuyện đơn vị, chuyện quê nhà, rồi dần dà là những nỗi nhớ nhung gieo vào lòng dạ nhau lúc nào không hay. Tình yêu của họ lớn lên tự nhiên như cây dừa nước, cây bần bên dòng sông Vàm Cỏ, mộc mạc nhưng sâu sắc, bền chặt. Tình yêu của hai người nảy nở bình dị, không có bông hồng, không có quà bánh, chỉ có đôi ba bộ quần áo lính rách sờn vai được bàn tay cô Lệ cặm cụi ngồi vá víu bên hiên nhà cạnh dòng sông.

 Gặp lại người thương (Trung tướng Vũ Văn Điền trao di ảnh liệt sĩ Phạm Văn Quên cho bà Nguyễn Thị Lệ). Ảnh: Duy Bằng

          Chuyến đi không có ngày về
         Tình yêu của họ trong sáng, nguyên sơ như giọt sương mai trên lá chuối, nhanh chóng nhận được sự tác thành, ủng hộ của cả hai bên gia đình. Ba má Quên đã ưng ý cô con dâu đảm đang, nết na tên Lệ, chỉ đợi ngày đất nước thanh bình là rước về làm dâu danh chính ngôn thuận. Cuối năm 1967, Tiểu đoàn 1 Long An lên đường vào chiến dịch lớn. Người chiến sĩ trẻ nắm lấy bàn tay thô ráp vì gánh nước đêm ngày của người yêu, dặn dò: “Em ở lại ráng phụ ba má, chăm sóc gia đình dùm tui. Đánh xong trận này, tui về ra mắt ba má rồi cưới em”. Chữ "tui", chữ "em" nghe ngọt ngào, mộc mạc mà sâu nặng tình nghĩa son sắt. Cô gái trẻ Nguyễn Thị Lệ gật đầu, nước mắt chảy ngược vào trong, lòng đinh ninh một niềm tin sắt đá rằng người đàn ông của mình sẽ hiên ngang trở về. Tiễn người yêu cùng đoàn quân khuất dần sau rặng dừa nước ven sông, cô gái trở về gói ghém nỗi nhớ vào lòng, tựa cửa đợi ngày anh trở về trong khúc khải hoàn ca.
        Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân năm 1968, Tiểu đoàn 1 Long An nhận nhiệm vụ tiến công vào nội đô Sài Gòn, trực tiếp chiến đấu tại mặt trận cầu Chữ Y. Đó là những ngày chiến đấu ngoan cường, ác liệt giành giật từng tấc đất, từng góc phố. Trong một trận đánh sinh tử đối mặt với làn đạn dày đặc của đối phương, chiến sĩ Huỳnh Văn Quên đã anh dũng ngã xuống dưới chân cầu. Sau trận đánh, thi hài của anh cùng các đồng đội được chôn vội vã tại khu vực nghĩa địa Chí Hòa (nay là khu vực Công viên Lê Thị Riêng, TP.HCM). Do hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt và chia cắt, thông tin về nơi an nghỉ chính xác của các liệt sĩ bị thất lạc, gia đình chỉ nhận được tờ Giấy báo tử với dòng chữ mơ hồ: Hy sinh tại mặt trận phía Nam.
       Lời hẹn ước làm đám cưới ngày chiến thắng mãi mãi dở dang. Người lính trẻ đã nằm lại chiến trường xa, bỏ lại sau lưng dòng sông quê hương Vàm Cỏ và người con gái đã hứa hẹn trầu cau. Ở quê nhà, cô gái trẻ Nguyễn Thị Lệ vẫn ngày ngày ra ngóng vào trông. Những lá thư của anh gửi về trước đó được chị cất kỹ dưới đáy chiếc rương gỗ, thi thoảng lại lấy ra đọc, ngửi mùi mực cũ để đỡ nhớ người thương. Rồi tin dữ bay về vùng quê Tân Trụ như tiếng sét đánh ngang tai, người chiến sĩ tên Quên dã không thể trở về từ cuộc chiến! Trong tiếng gió sông Vàm như có lời thì thầm “Ơi cô gái biển đẹp xinh, người vợ trẻ - Ngày chiến thắng về không có anh – Em hãy nhìn lên sắc cờ kiêu hãnh – Có anh về ôm ấp rặng dừa xanh” (Trường ca “Bài ca chim Chơ rao”, Thu Bồn).
        Gần 60 năm thủ tiết thờ chồng chưa cưới
        Năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng, Bắc Nam sum họp một nhà, người người đoàn tụ. Ngày ấy, bà Lệ cũng chạy ra đầu ngõ, mắt tìm kiếm một dáng vẻ thư sinh, nước da trắng ngày nào. Nhưng dòng người cứ trôi, bóng ông Quên vẫn mịt mờ tăm cá. Hai năm sau, vào năm 1977, một buổi chiều nhập nhoạng, gia đình nhận được giấy báo tử liệt sĩ Huỳnh Văn Quên. Cầm tờ giấy có con dấu đỏ chót trên tay, cả nhà khóc lặng, riêng bà Lệ thì chết trân, không nhỏ ra được một giọt nước mắt nào. Trong thâm tâm người con gái chung tình ấy vẫn không tin, hay nói đúng hơn là không muốn tin điều đau xót đó. Bà nghĩ người thương chỉ bị thất lạc, bị thương ở một nơi nào đó rồi sẽ có ngày tìm về nhà. Bà chờ hết năm này qua năm khác, thanh xuân trôi qua như nước dòng sông Vàm, nếp nhăn bắt đầu hằn trên khóe mắt. Nhiều người thấy bà còn trẻ, khuyên bà đi bước nữa để có chỗ tựa nương lúc tuổi già, nhưng bà đều lắc đầu từ chối. Bà bảo: "Đã hứa với ảnh rồi, tâm can tôi chỉ có mình ảnh thôi". Cảm động trước tấm lòng vàng đá của người con gái tên Lệ, mẹ ruột của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên đã mang một chiếc nhẫn và đôi bông tai — vốn là của hồi môn định sẵn cho ngày cưới — đến trao cho bà Lệ. Mẹ gạt nước mắt nhận bà làm con dâu chính thức của gia đình. Kể từ ngày đó, bà Lệ lặng lẽ sống như một người vợ, một cô con dâu thực sự. Bà thay chồng chăm lo phụng dưỡng mẹ già, chu toàn giỗ Tết, lo toan việc họ hàng bên nội với phận sự của một người dâu hiền.
       Suốt 58 năm, bà sống cô đơn trong căn nhà nhỏ, lấy việc thờ phụng người yêu làm lẽ sống. Trên bàn thờ, tấm ảnh thờ bảng lảng khói hương của người lính trẻ Huỳnh Văn Quên luôn được bà lau chùi cẩn thận. Bà giữ gìn kỷ vật của anh như báu vật, chưa một ngày nguôi ngoai nỗi nhớ về người đàn ông duy nhất trong cuộc đời mình. Câu chuyện về một người phụ nữ không danh phận chính thức trên giấy tờ nhưng lại thủy chung thờ chồng suốt đời đã trở thành một biểu tượng của lòng chung thủy khiến cả vùng quê nể phục. Với bà Lệ, lời hẹn của ông Quên không phải là một câu nói suông, đó là đạo nghĩa. Không làm vợ được ngày nào khi ông Quên còn sống, bà chọn cách làm dâu khi ông đã khuất. Suốt gần 60 năm, bà coi ba má ông Quên như ba má ruột của mình, chăm sóc phụng dưỡng lúc ốm đau, lo tròn đạo hiếu. Các em của ông Quên lớn lên, lập gia đình, ai ai cũng kính trọng gọi bà là "chị Hai", hàng xóm láng giềng cũng mặc định gọi bà là vợ liệt sĩ Huỳnh Văn Quên.
         Lời hẹn ước trọn vẹn
         Thời gian như thoi đưa, cô gái tuổi đôi mươi ngày nào nay đã trở thành bà lão 79 tuổi, tóc bạc trắng như cước. Nỗi đau đáu lớn nhất của bà và gia đình là suốt gần 60 năm qua vẫn chưa tìm thấy mộ phần của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên. Thời gian có thể tàn phá dung nhan, có thể làm bạc mái đầu, nhưng không thể xóa nhòa đi cái tên Huỳnh Văn Quên trong tim bà Lệ. Để rồi, phép màu đã xuất hiện vào những ngày  tháng 7/2026. Trong chiến dịch tìm kiếm và quy tập hài cốt liệt sĩ quy mô lớn tại Công viên Lê Thị Riêng, lực lượng chức năng đã phát hiện ra các rãnh mộ tập thể. Giữa hàng chục bộ hài cốt được tìm thấy dưới lòng đất sâu, mọi người bàng hoàng khi phát hiện chiếc bóp chứa một mảnh giấy đã ố vàng nhưng vẫn rõ nét chữ: Huỳnh Văn Quên... Bà Nguyễn Thị Lệ cùng những người em ruột của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên đã lặn lội từ quê nhà lên Công viên Lê Thị Riêng đón hài cốt người thân. Đứng bên hố đất, nơi người yêu mình nằm lại suốt gần 60 năm, bà Lệ đã bật khóc nức nở. Những giọt nước mắt của người đàn bà 79 tuổi rơi xuống, hòa vào đất mẹ, bà vừa khóc vừa thầm gọi tên người thương trong nghẹn ngào. Bà không khóc thành tiếng, chỉ có hai hàng nước mắt đục mờ chảy dài trên gò má nhăn nheo, đôi bàn tay run rẩy vuốt ve từng nét chữ.

     Nơi liệt sĩ Huỳnh Văn Quên nằm lại suốt 58 năm. Ảnh: Duy Bằng

         Và một câu chuyện đẹp khác đã viết tiếp giữa đời thường: Cơ quan chức năng cùng chính quyền địa phương, sau khi thấu cảm trước mối tình thủy chung đến nghẹn lòng ấy, đã chính thức công nhận bà Nguyễn Thị Lệ là vợ của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên, được hưởng các chế độ trợ cấp, ưu đãi của Nhà nước. Sự công nhận này không chỉ mang giá trị vật chất, mà là sự tri ân thiêng liêng đối với sự hy sinh thầm lặng của một "người vợ" hậu phương. Cầm quyết định trên tay, bà Lệ móm mém cười, ánh mắt lấp lánh thứ hạnh phúc nguyên sơ của cô gái đôi mươi ngày nào bên bến nước sông Vàm. Chút danh phận muộn màng này đối với bà không phải là chuyện tiền bạc hay vật chất, mà đó là sự thừa nhận của cuộc đời cho một tấm lòng son. Gần 60 năm vò võ gối chăn, một mình lặng lẽ, quyết không làm mẹ, không làm vợ ai khác, giờ đây bà đã có thể tự hào nói với tổ tiên, họ hàng rằng bà là vợ hợp pháp của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên.
         Bản tình ca bất tử
        Lời hẹn ước năm Mậu Thân 1968 "Hòa bình rồi mình cưới nhau" nay đã trọn vẹn theo một cách rất riêng. Họ không có một đám cưới rộn rã tiếng cười, nhưng họ có một cuộc hôn nhân bất tử, được gắn kết bằng lòng thủy chung son sắt vượt qua dòng chảy của thời gian và lằn ranh sinh tử.
       Xin được nghiêng mình kính cẩn trước hương hồn Liệt sĩ Huỳnh Văn Quên và bày tỏ lòng ngưỡng mộ sâu sắc đến lòng chung thủy của bà Nguyễn Thị Lệ. Câu chuyện của ông bà là minh chứng sống động nhất cho thấy: Chiến tranh có thể tàn phá thể xác, có thể chia cắt lứa đôi, nhưng không bao giờ có thể dập tắt được ngọn lửa của tình yêu chân chính và lòng thủy chung của con người Việt Nam. Chiến tranh đã lùi xa vào dĩ vãng, những vết thương trên da thịt đất nước đã lành miệng, nhưng những câu chuyện tình như của ông Quên, bà Lệ thì vẫn mãi là những tượng đài bất tử trong lòng người ở lại. Ngày xưa có Nàng Tô Thị bồng con đứng đợi chồng hóa đá trên non. Ngày nay có người con gái bên sông Vàm, không được diễm phúc ôm con đứng trông chồng, một mình chờ đợi gần suốt cả cuộc đời, vừa đợi chồng vừa làm tròn phận vợ!
       Chiều bên sông Vàm vẫn lộng gió, khói hương trên bàn thờ liệt sĩ Huỳnh Văn Quên quyện chặt lấy bóng dáng gầy gò của bà Lệ. Đi qua gần trọn một kiếp người, bà Lệ không còn oán trách chiến tranh, cũng không hối tiếc vì một đời cô quạnh. Bởi vì bà biết, ở một khoảng trời nào đó, người chiến sĩ giải phóng năm xưa đang mỉm cười chờ đợi bà, và lời hẹn ước bên dòng Vàm Cỏ Đông năm nào đã thành hiện thực.  Ngoài kia, dòng Vàm Cỏ Đông như cũng tung sóng nước đón mừng, rặng dừa nước ven sông như cũng rì rào bản tình ca bất tử!
     
 
 
 
 
 
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn

 

THĂM DÒ Ý KIẾN

Đánh giá của bạn về Website này?

Tuyệt vời

Tốt

Trung bình

Không có gì để nói

Rất xấu

THỐNG KÊ

Đang truy cậpĐang truy cập : 23

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 21


Hôm nayHôm nay : 4104

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 20700

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 15542155