Thứ năm 19/02/2026

NỘI DUNG CHÍNH

Thơ của Nguyệt Chiêu

NHỚ CHỊ NGÀY XƯA
                                  

 
Quê hương chị xa lăng lắc
Phum nghèo tận mãi Trà Vinh
Theo chồng làm dâu xứ lạ
Tây Ninh đằm thắm nghĩa tình
 
Thuở về chân khô chân ướt
Chị thường ngồi nhớ quê nhà
Mẹ chồng nàng dâu khác tộc
Ngôn từ cách biệt mù sa
 
Tây Ninh tuy nghèo cơm áo
Nhưng tình người có nghèo đâu
Chị dần quen mùi đất mới
Đời vui hết khổ quên sầu
 
Đêm về chị hay kể chuyện
Khmer lơ lớ mà vui
Dưới trăng hồn em thổn thức
Nghiêng nghiêng ánh mắt chị cười
 
Ngải bún giã cùng bò hóc
Nước lèo chị nấu thơm lừng
Hương vị đi cùng năm tháng
Tới giờ em vẫn rưng rưng…
 
Tây Nam chiến tranh bùng nổ
Buồn đau chị tiễn biệt chồng
Mê Mót đi không trở lại
Ai người trả nợ non sông
 
Goá phụ tóc dần phai bạc
Con thơ rồi cũng trưởng thành
Quê chồng chị nằm yên giấc
Chôn vùi một kiếp mong manh
 
Giỗ chị bao mùa thay lá
Đơn sơ nồi bún nước lèo
Ngỡ chừng chị về hội ngộ
Cùng em lại thuở gieo neo
 
Chiều nay mưa dầm nhớ chị
Mấy mươi năm lẻ qua rồi
Ánh mắt nét cười của chị
Mơ màng như vẫn còn tươi
 
               N.C
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

THĂM DÒ Ý KIẾN

Đánh giá của bạn về Website này?

Tuyệt vời

Tốt

Trung bình

Không có gì để nói

Rất xấu

THỐNG KÊ

Đang truy cậpĐang truy cập : 113


Hôm nayHôm nay : 2761

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 152168

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 14086790