Tôi thấy mắt mình đang mở lớn lên Trái tim nhỏ hòa vào vùng quê mới Thương Vàm Cỏ biết nối liền hai xứ Để bây giờ tất cả hóa quê hương
Để bây giờ, đâu cũng thấy thân thương Đất biết nở cho núi sông liền dãy Trời biết rộng, cho lòng ta lớn dậy Đã yêu rồi sao phải chịu ngăn đôi?
Tôi tự hào đi giữa đất trời tôi Niềm vui lớn qua từng Tây Ninh mới Làng nổi Tân Lập ơi, trái tim ta để đấy Hồn phách quê hương nuôi lớn cuộc đời
Đền thờ anh hùng Nguyễn Trung Trực uy nghi Tôi cúi đầu nghe nóng dòng máu Việt Dưới trướng cha ông tôi sẽ đốt thêm tàu giặc Bởi cỏ Nước Nam vẫn xanh biếc muôn đời
Lại nhớ Tân Ninh tam kiệt anh hào Đi mở đất từ ngọn lửa hồng Nhật Tảo Súng dầu chai đã bao lần rực lửa Cho con cháu kiêu hùng trên đại bác xe tăng
Đức Hoà ơi rạng rỡ vinh quang Ta lạc giữa phố phường và công nhân sôi động Bến Lức không còn cha con ông lão đánh đàn kiếm sống (1) Sân khấu của nghệ sĩ bây giờ là cuộc sống hôm nay
Không có biển thì ta làm có biển Cảng quốc tế Long An mở lớn đất trời Ta có núi xây thiên đường cho núi Đỉnh Bà đen đỉnh mơ ước tuyệt vời
Đêm Tân An ta thưởng thức cuộc đời Ngỡ Tân Ninh tách cà phê ngắm phố Hương vị bánh canh Trảng Bàng ở đâu mà thơm thế! Nhớ lẩu Gò Dầu lấy cá ở Long An
Ta vỡ hết những vách ngăn nhỏ bé Ta về nhau cho trọn một dòng sông Hai cánh lớn tung trời cao lộng gió Tây Ninh vươn mình tới những tầm cao
Lê Văn Thật (1): Cảm tác từ bài vọng cổ “Sầu vương ý nhạc” tác giả Viễn Châu.