Thơ của Nguyễn Văn Tài

      Về một huyền sử trên núi cao
 
 
Không có ai giữa núi rừng lặng lẽ
Tôi thường hỏi cái bóng mây trên đỉnh núi
Về câu chuyện kể
Một tấm thân mang hình ngọn lửa
Làm hỏa công đốt cháy lũ ngoại xâm.
*
Đã có thật
Tôi hình dung ngắm mãi
Giữa bao nhiêu bận bịu trong đời
Giữa bao nhiêu diệu kỳ lịch sử
Bao u trầm thương tiếc không nguôi.
*
Chiến tranh đã quá xa xôi
Dụng cụ chiến tranh đã hóa thành đồ cổ
Nhưng dẫu có bao điều thay đổi nữa
Anh vẫn là thần thánh của nhân gian.
*
Anh vẫn sống và ngàn năm mãi sống
Một tấm thân đẹp hơn tấm thân người
Từ cánh tay châm ngòi bộc phá
Giặc tan tành
Anh hóa đá quê hương.
*
 
Nguyễn Văn Tài