Thơ của Nghiêm Khánh

Nắng gió Tây Ninh
 
Đếm bao hạt nắng bình minh
Đếm bao cơn gió trở mình gọi mưa
Đêm về hỏi đất ngủ chưa?
Thẫn thờ trông bóng mây vừa bay qua
 
Tinh mơ lặn lội đồng xa
Bước chân hun hút vườn nhà trên non
Lối mòn dốc đá chon von
Tiếng chim ngày ấy véo von đến giờ
 
Anh về ru lại vần thơ
Cùng em chắp mối giấc mơ năm nào
Lắng nghe hồn đất xôn xao
Mưa dầm nắng cháy mà bao ân tình
 
Trái trời cơn gió lặng thinh
Hạn qua mưa đến quê mình lại xanh
Này em về lại cùng anh
Núi cao sông rộng trăng thanh… vẫn chờ
 
          Nghiêm Khánh