Thơ của NGUYỄN VĂN TÀI

 
TÌNH NÚI

Rồi từ đó máu hồng ngừng đổ
Để thấy người về thăm lại núi Bà
Thương quê hương trên những chuyến đi xa
Đoàn xe khách nặng hành trang nỗi nhớ

Em sông Hậu hay sông Tiền lên đó!
Bánh nếp vương theo tình Cai Lậy, Cái Bè
Hương kẹo Mỏ Cày ướp dừa ngọt Bến Tre
Huệ trắng Long An thơm phù sa Vàm Cỏ

Núi uy nghi bên lễ đài rực đỏ
Ngào ngạt hương bay, nghi ngút khói nhang trầm
Ghi tạc bao đời trai áo vải vang danh
Rừng lá mãi xạc xào trang niên sử

Từ đó xóa dấu chân loài quỉ dữ
Núi xanh thêm vùi lấp những điêu tàn
Mời em vào Kim Quang động, chùa Hang…
Điện Bà vẫn dịu hiền trong mắt Phật

Tôi vỗ nhịp hồn nhiên câu hát
Điệp khúc bao lần: Ai về Tây Ninh…!
Hạnh phúc sinh sôi đâu chỉ giữ riêng mình
Hồn núi gọi bao la tình châu thổ.

Nguyễn Văn Tài