Thơ của Hoàng Chương

TÂY NINH - XUÂN HẠNH NGỘ

Em tự Tân Ninh - nối bước nghề
Anh từ Cần Đước - cũng xa quê
Gặp nhau khi gió mùa Xuân gọi
Nắng ấm Long An, tiếp người về!
 
Em kể chuyện quê miền nắng cháy
Ước vọng bao đời không đổi thay
An ninh, thịnh vượng luôn bồi đắp
Vững bền biên viễn, chốn trời tây!
 
Ừ nhỉ! Em ơi, trùng hợp thế
Đồng bằng, rừng núi tiếp vòng tay
Quê chúng ta, tuy hai mà một
Hưng thịnh, an yên cũng chốn này!
 
Em kể chuyện quê lắm tự hào
Có rừng xanh lá, điệp trùng bao
“Thủ đô cách mạng miền Nam” ấy
Chàng Riệc, Rùm Đuôn - biếc một màu!
 
Ta lại cùng qua những công trình
Viếng núi Bà Đen, chốn tâm linh
Tòa thánh Cao Đài soi bóng nắng
Gần một trăm năm vững dáng hình
 
Anh kể cùng em chuyện quê mình
Có dòng Vàm Cỏ, hợp song sinh
“Hỏa hồng Nhựt Tảo oanh thiên địa”
Pháp, Mỹ vùi thây - dệt thái bình!
Trầm bổng đâu đây câu Vọng cổ
Giọt đờn tài tử dặt dìu buông
Cơm chiều mẹ xới mừng Xuân mới
Hương gạo Nàng Thơm quyện thắm hồn!
 
Ta lại cùng nhau tiếp hành trình
“Kiên cường, trung dũng” - đất Tây Ninh
Núi cao, cảng rộng thông biển lớn
Biên giới bình yên, quyết giữ gìn!
 
Em tự Tân Ninh xuống chốn này
Anh từ Cần Đước cũng lên đây
Tây Ninh đất mẹ, mừng Xuân mới
Chung sức, chung lòng ta dựng xây!
 
                                     Hoàng Chương
 
 

Tác giả bài viết: H.C