Thơ của Trung Dũng
- Thứ ba - 11/08/2026 14:26
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Tản mạn tháng giêng
Tháng giêng về - tháng khởi đầu hy vọng,
Cánh cửa thời gian khẽ hé những ước mơ.
Gió xuân nhẹ gọi bao điều tươi mới,
Đất trời như vừa thức sau cơn mơ.
Tháng giêng đâu chỉ là trang lịch mỏng,
Mà là hồn quê thấm đẫm tự bao đời.
Hai tiếng “tháng giêng” nghe sao rộng mở,
Như con đường dài dẫn lối tương lai.
Từ tháng giêng, những dòng sông khởi chảy,
Mở lòng mình dào dạt hướng biển xa.
Những cánh đồng xôn xao mùa gieo hạt,
Ươm ấm no từ những giọt mồ hôi.
Từ tháng giêng, bao công trình nên dáng,
Những mái nhà thêm lửa ấm đoàn viên.
Có những bước tha hương thôi lỡ nhịp,
Tìm đường về giữa nắng mới đầu niên.
Tháng giêng đến, lòng bỗng đầy thương nhớ,
Một miền quê nghèo khói bếp chênh chao.
Nhớ người thân qua bao mùa gió bụi,
Nhớ ánh mắt ai bối rối thuở nào.
Mỗi lần gặp - tim bỗng thành loạn nhịp,
Lời chưa trao mà mắt đã bâng khuâng.
Tháng giêng cũ còn đọng trong ký ức,
Như hương xuân còn vương vần trong lòng.
Tháng giêng dạy ta nhận ra nhiều thứ:
Có điều gì ta lỡ đánh rơi xa,
Có điều gì tháng năm làm quên lãng,
Và điều gì ta giữ mãi thiết tha.
Dẫu hoài vọng cố hương còn đau đáu,
Dẫu đường đời còn lắm nỗi truân chuyên,
Ta vẫn muốn sống trọn từng khoảnh khắc,
Với tháng giêng - trong trẻo đến dịu hiền.
Tháng giêng vẫn đong đầy hơi ấm cũ,
Của gia đình, của bè bạn thân quen.
Để mỗi bước trên hành trình phía trước
Vẫn mang theo hy vọng với niềm tin.